Showing posts with label 2010. Show all posts
Showing posts with label 2010. Show all posts

Monday, June 3, 2013

Nỗi nhớ

















Anh ước sẽ có ngày trở lại
Ngồi uống rượu bên bếp lửa hồng
Ngắm sao trời rớt trên cỏ mịn
Em về nơi ấy với anh không?

Chỉ tiếc là em giờ xa quá
Niềm vui dẫu đến chẳng vẹn đầy
Lòng cứ cồn cào như có lửa
Buồn ơi, uống mãi vẫn không say.

Đành gọi thầm em bằng nỗi nhớ
Chỉ nghe hoang vắng phía bên này
Bên ấy vô tình em tỉnh giấc
Có nghe sương lạnh một vòng tay?

Giang Tuấn Đạt
2010

Wednesday, May 22, 2013

Dại

























Hôm nay mình bị chê là dại. Không những dại vừa, mà còn "dại lắm cơ". 
Hic! Nhưng như ông bà có nói là "chẳng cái dại nào như cái dại nào", mà ở đời "có ai khôn mà chả dại đôi lần", nên hi vọng từ đây mình sẽ khôn ra :P Dẫu sao, cũng chỉ biết tự an ủi rằng "nhân vô thập toàn".

Dưng mà cái "dại" nó không chịu buông tha. Nó cứ ám ảnh mình suốt cả buổi chiều. Muốn viết cái gì đó để thanh minh hay thú tội gì đó ai muốn hiểu kiểu nào thì hiểu, nhưng chẳng có nổi chữ nào, câu nào ra hồn trong đầu. Đúng như câu truyện cười của VN thì quả là viết văn/làm thơ khó hơn... đi đẻ. Vì đẻ còn có... cái mà rặn ra. Đằng này, không có chữ trong đầu thì rặn làm sao đây :-?

Trong khi đang bí, mình chợt nhớ ra một bài thơ (và cũng là bài hát) nọ vốn rất hay. Thôi thì đành mượn tạm vần điệu của nó để đưa vào lời "tạ lỗi" này vậy. Cũng xin nói ngay đó là bài "Muộn" (nhạc Phú Quang, thơ Thái Thăng Long), mà mượn để tạ lỗi xong là mình sẽ trả lại ngay O:-) Các bác đừng quy vào tội đạo văn đạo nhạc nhá ;)


DẠI

Thế là dại - em không còn đọc nữa
Và xóa đi những bình loạn (luận) đó rồi
Anh tiếc mãi, nghĩ mình đừng nông nổi
Thì bây giờ chắc hẳn vẫn đang vui.

Thế là dại - em không còn post nữa
Hi vọng nào bỗng hóa khói mây kia
Câu chữ ấy trong anh thành ám ảnh
Phút làm quen cũng là phút giã từ.

Thế là dại - thời gian không chờ đợi
Thêm một lần duyên số lại quay lưng
Anh vụng dại, thêm một lần đa cảm
Chợt hiểu em không phải để cho mình!

Thế là dại - lại một lần mắc nợ
Mà chắc gì em đã hiểu được cho
Thế là dại - biết lấy gì để trả
Anh chỉ còn vỏn vẹn nửa vần thơ...

:))


Budapest, 2010.03.25

Tuesday, May 14, 2013

Cổ tích cho mùa Thu




















Em có gần hơn khi anh ước ao
Hay lại còn xa hơn là anh nghĩ ?
Đi qua nhau trong một lần như thế
Có ai ngờ thành nỗi nhớ trăm năm.

Em có gần hơn khi anh gọi tên em
Như gọi tên giấc mơ thời trai trẻ
Yêu cô Tấm lúc còn trong quả thị
Đến bao giờ em mới chịu bước ra?

Rồi một chiều như thường lệ đi qua
Em hiện ra, không một lời báo trước
Áo tứ thân - em hay là cổ tích?
Mùa Thu ơi, em làm khổ anh rồi !

Anh chỉ lo mình ngộ nhận mà thôi
Khi vỏ thị đã ném vào trong lửa
Nếu biết anh không phải là hoàng tử
Cô Tấm kia có ở lại cùng anh ?...

Giang Tuấn Đạt
2010


Thursday, April 11, 2013

Tình yêu

















Có tình yêu giống như cơn gió thổi
Vờ vĩnh trao nhau những hẹn hò
Rồi không đến, không một lời nhắn gửi
Ta một mình thao thức đón đưa.

Có tình yêu như nắng ban trưa
Cồn cào cháy bùng khô khát
Rồi một ngày như hoàng hôn phai nhạt
Âm thầm lịm tắt ở trong nhau.

Có tình yêu giống như nỗi đau
Cào xé cõi lòng chật hẹp
Để lại vết thương không gì hàn gắn được
Dẫu người đã nguôi quên.

Có tình yêu giống như em, như em
Là vờ vĩnh đến vô tình của gió
Là hoang vắng của trưa hè khát lả
Là nỗi đau
Cay đắng,
Ngọt ngào,

Có tình yêu giống như ta,
Dại dột

Một lần
Vĩnh viễn
Đã trao...



Giang Tuấn Đạt
2010