Showing posts with label 2005. Show all posts
Showing posts with label 2005. Show all posts
Tuesday, March 29, 2016
ĐÊM SA PA
Khi gió đã đưa mây về với núi
Chỉ còn anh thao thức giữa lưng trời
Nỗi nhớ nào khiến anh không chịu nổi
Cứ đi tìm theo muôn ánh trăng soi.
Triền dốc vắng mơ hồ làn sương mỏng
Nghe đâu đây văng vẳng tiếng em cười
Anh vụng dại trong trò chơi đuổi bắt
Nên chỉ tìm được những trái thông rơi.
Rồi trăng cũng tan vào đêm lạnh lẽo
Anh gọi em, chỉ nghe vọng hững hờ
Trái thông nhỏ trong lòng tay lặng lẽ
Dắt anh về trong nỗi nhớ nguyên sơ.
Giang Tuấn Đạt
(2005)
Thursday, March 6, 2014
Không đề
Rất có thể tình anh như muôn sóng
Suốt cuộc đời ôm ấp bến bờ em
Nhưng chẳng hiểu vì sao em cứ sợ
Một ngày kia sóng chẳng vỗ êm đềm.
Rất có thể tình anh như muôn gió
Đưa cánh buồm em đi khắp chân trời
Nhưng em sợ tình yêu mình nhỏ bé
Liệu có vượt qua những gió lớn ngoài khơi ?
Rất có thể tình anh như lòng biển
Đến với em bằng tất cả mặn nồng
Nhưng chẳng hiểu vì sao em cứ sợ
Đến một ngày anh chỉ có bão dông.
Nhưng có thể chẳng như là em nghĩ
Anh vẫn anh với tất cả chân tình
Và có thể những ngại ngần phi lý
Sẽ làm cho em đánh mất anh !
Giang Tuấn Đạt
2005
Location:
Budapest, Magyarország
Thursday, May 23, 2013
Khúc tháng Ba
Hình như có cơn mưa nào lạc lối
Chợt ào về làm ướt cả tháng Ba
Thế rồi em vùng vằng đi rất vội
Như chẳng hề biết Hạ vẫn còn xa.
Ta vẫn biết trái tim mình nông nổi
Trót nhớ mùa xưa, mùa đã xa rồi
Nào dám trách rằng em hay giận dỗi
Thôi cũng đành, tình chỉ bấy nhiêu thôi.
Ta vẫn biết mình đa mang vô cớ
Huống gì em chẳng thất vọng trong lòng
Ta vẫn biết tình yêu mình nhỏ bé
Xin em đừng nói đến chuyện bao dung.
Rồi tạnh hết những giọt tàn tí tách
Thế còn em? Chợt nhớ đến cồn cào
Em ở đâu, ơi tháng Ba vô tội?
Chỉ có màu hoa gạo cháy nôn nao...
Giang Tuấn Đạt
2005
Labels:
2005,
Khúc tháng ba
Location:
Budapest, Magyarország
Monday, May 6, 2013
Heo may
Nắng không vàng nữa
Thế rồi heo may.
Người không đợi nữa
Thế rồi chia tay.
Chỉ là nỗi nhớ
Quặn từng phút giây
Âm thầm như lá
Úa dần trên cây.
Chỉ mùi hoa sữa
Thơm gì bâng quơ
Dường như vẫn nhắc
Những chiều đón đưa.
Lẽ nào như gió
Thoảng qua trong đời?
Lẽ nào như nước
Vô tình cứ trôi?
Để rồi khoảng cách
Từng một tầm tay
Bỗng thành trái đất
Non nửa vòng quay.
Thì thôi tạm biệt
Nỗi buồn ai hay
Tiễn chân chỉ có
Một trời heo may.
Giang Tuấn Đạt
2005
Location:
p. Long Biên, Long Biên, Hanoi, Vietnam
Subscribe to:
Comments (Atom)



